Hội làng là ngày tụ tập chơi xóc đĩa

Đang nửa đêm bỗng có một tiếng động khiến Xuân hoảng hốt. Xuân tỉnh dậy ra ngoài xem, thì ra là con mèo Xuân mới nuôi hồi năm ngoái nó làm đổ chiếc mâm. Ở nhà một mình nên Xuân rất sợ tiếng động. Xuân chỉ quen nghe một số âm thanh do những nhóm chơi poker online hò hét, tiếng mèo kêu hay tiếng Xuân thì thầm hát khúc nhạc nào đó. Nuôi thêm một con mèo nữa, nó như là một con quái, biết bao lần nó khiến Xuân hồn xiêu phách tán. Có khi nửa đêm, cô nàng lại lục lọi tìm chuột, rồi chạy nhảy lung tung làm vỡ mất mấy cái cốc của Xuân ở trên bàn bếp. Mua con mèo đó vào một ngày đẹp trời trên đường Phạm Văn Đồng, khi mua nó, Xuân thấy nó thật đáng thương và tội nghiệp. Vậy mà giờ nó như là chúa ở trong cái nhà này. Định mang nó cho bạn nhưng chẳng đứa bạn nào nó nhận về nuôi, bán cho người mua để làm thịt thì Xuân lại không đành lòng, Xuân đành phải sống chung với nó.

Hội làng là ngày tụ tập chơi xóc đĩa
Quẳng chiếc balo lên giường nằm xoài xuống giường như mệt mỏi lắm, Xuân như đắm mình trong mệt mỏi. Con mèo hôm nay có vẻ gạn dạ hơn bình thường nên cũng đánh mậu binh online như ai. Xuân lừ lừ nhìn vào nó, nó cũng cảnh giác nhìn Xuân. Hơi men của ly rượu bên vỉa hè có vẻ chơi đùa hơi quá đà với cơ thể của Xuân khi chúng vẫn nhất quyết đọng lại trong huyết mạch. Có thêm cả hơi men, Xuân can đảm lấy hết sức mình nhấc bổng nó lên và quẳng xuống đất. Ngứa mắt thật. Nhìm nó thật bối rối khi bị Xuân quăng xuống đất, nó tưởng xuân muốn vứt nó đi. Trông nó thật tội ngiệp

Hội làng là ngày tụ tập chơi xóc đĩa

Nó đi được một lúc, tưởng là Xuân sẽ được ngủ một mạch đến hôm sau thì Xuân lại bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc. Số rất lạ. Không lẽ nào…. Cũng có thể là số điện thoại của khách hàng sáng nay muốn chơi ba cây ở đây. Nhìn đồng hồ, gần 1h đêm. Không thể nào là khách hàng được. Xuân quyết định nghe với cái giọng cố tình lè nhè ngái ngủ.
– A lô: ai vậy ạ
– Em đã ngủ chưa?
– Ai đấy ạ?
– Anh đây mà, anh là Nhật.
– Nhật nào vậy ạ.
– Hôm trước anh và em cùng chơi hang vàng với tá lả ở nhà thằng Chiến đấy… hôm trời nổi gió to ấy.. em còn nhớ không?
À, vậy là linh cảm của Xuân đã đúng.
– Em ngủ chưa vậy ?
– Em đang ngủ rồi ạ.
– Ồ ra vậy à, anh xin lỗi em nhé. Em cứ ngủ tiếp đi nhé.

Post Comment