Còn đợi lúc nào! Vội chạy ra cửa, gọi bà bà vào phòng thu trum ban ca

Chu Chän gio con dao sang loäng ra, nöi vöi nü tü: Töi cö möt vife muön thuotng. Neu näng theo y töi, töi Hướng Dẫn Trùm bắn cá se dua den gäp Hướng Dẫn Trùm bắn cá Pham Nhi Lang. Neu khöng theo thi näng cö tröng thäy luöi dao näy khöng? Töi se chät nguöi trum ban ca ra läm hai trum ban ca khüc. Nö tü so Cao ca ca, khöng biet bao töi phäi theo dieu gi?” Chu Chän nöi: Thü nhät, ö trong phöng khöng duoc len tieng, thü hai,. Neu läm duoc hai dieu ra khỏi phòng, kể cho mẹ nghe hết mọi việc. Lời không dài dòng. Đêm đó.

tiểu nương từ khòng thoát khỏi việc phải ngủ vói gã Chu Chân. Một ngày rồi hai ngày trôi qua không cho nữ tử ra khỏi phòng.

Nữ tử hỏi: Anh đâ gặp Phạm Nhi Lang chưa?” Chu Chân đáp: Phạm Nhị Lang thương nàng, nhưng đang ốm, đợi khỏi.

Chẳng còn cách nào khác là tin vào lời nói của Chu Chân, đành phải đợi, từ ngàv hai mươi tháng Mười Một, cho đến. Tối hôm đó, Chu Phiên bản Trùm bắn cá cho điện thoại Chân nói với nữ tử: Năm nào Phiên bản Trùm bắn cá cho điện thoại tôi cũng đều nghe nói ngao sơn(I) rất đẹp, nhưng chưa đi xem bao giờ. Đêm nay, tôi phải đi xem cho biết. Đến khoảne canh năm, tôi sẽ về. Nói rồi, đi vào trong thành xem đèn.

Các vị thử nói xem có khéo hay không! Đúng vào lúc canh sắp tàn, mẹ Chu Chân đang ờ trong nhà, bỗng nghe thấy tiếng kêu. Nữ tử thấy vậy, tự nghĩ: Lúc này ta khống chạy thì còn đợi lúc nào! Vội chạy ra cửa, gọi bà bà vào phòng thu.

Post Comment