Còn có đôi thái dương máu đập thình thịch trang phục dân tộc thái

Mái tóc trắng, nổi bật lên giữa bầu không khí màu xám vì ô nhiễm. Da mặt ông sáng, thỉnh thoảng một vài tia máu li ti bị võ làm cho sắc mặt ông phốt hông. Sean giông như một bác sì nhân từ, muôn được ngưòi ta kính trọng và nhất là muôn tránh thuê nên đang cô sức làm ra. – Tôi đã quyết định là thỉnh thoảng phải đi dạo chơi. Khi người ta đã là những tên đao phủ lao động, như tôi và anh, thì người ta không có cả thì giò mà sống. – Ong ta nói. Tôi rất muôn tránh cảnh làm việc quá sức, tránh những phản ứng có trang phục dân tộc trang phục dân tộc thê gây ra những cảm xúc mạnh. – Được gập nhau đây, ông bạn thân ơi, thật là vô cùng thú vị – lúc này tôi bỗng trỏ nên vui vẻ môt cách vô ý. Sean ạ, công việc của Công ty làm ông mệt mỏi lắm rồi; ông về hưu đi.

Trong ba hôm nữa, tôi có thể cho ông nhiều hơn cả Angie đã quyết định cho ông. – Anh tốt vối tôi lắm – Ông ta nắm lấy cánh tay tôi và nói. Giọng nói của ông thay đổi:
– Hôm qua tôi đã gọi cho anh. – Về đâu?
-Về nhà. I Philip không trang phục dân tộc thái báo lại cho trang phục dân tộc thái tôi.

– Có gọi, có gọi suốt một ngày rưỡi nay, nhưng anh từ-chốỉ không trả lòi.

Tôi văn hóa việt nam thoáng nghe thấy một tiếng thỏ – tiếng thơ văn hóa việt nam của tôi. Tôi nhẹ tênh, không còn hình hài, chỉ còn có đôi thái dương máu đập thình thịch. – ône đùa đấy chứ, Sean?
– Đâu có. Ông ta tươi tắn lên vì tự mãn.

– Tôi rất lo lắng cho anh.

Tương lại của anh rất xấu.

Post Comment